Biết “cúi xuống” mới là trưởng thành,
biết “hạ mình” mới là cao thủ.
Cách đây rất lâu, có một chàng thanh niên
người Nauy đã vượt biển đến nước Pháp để ghi danh thi vào học viện âm nhạc Pari
nổi tiếng.
Trong giờ thi, mặc
dù anh ta đã cố gắng hết sức để thể hiện khả năng của mình với một trạng thái tốt
nhất nhưng vẫn không được ban giám khảo tuyển chọn.
Chàng thanh niên
không một đồng xu trong người, đi đến con phố phồn hoa cách học viện đó không
xa, đứng dưới một thân cây, và tiếng vĩ cầm vang lên theo nhịp kéo của anh.
Anh ta chơi hết bản
nhạc này đến bản nhạc khác, thu hút rất đông người dừng chân lắng nghe.
Chàng thanh niên
đói khát cuối cùng nâng hộp đàn của mình lên, những người xem xung quanh xúm lại
lấy tiền ra và bỏ vào hộp đàn.
Có một tên ngạo mạn
khinh thường anh ta và ném những đồng tiền xuống dưới chân của người thanh
niên.
Người thanh niên
nhìn kẻ ngạo mạn rồi cúi người xuống nhặt những đồng tiền trên mặt đất,
đưa cho người đó và nói: “Thưa ngài, tiền của ông rơi xuống đất này”.
Người ngạo mạn cầm
tiền rồi lại một lần nữa ném xuống dưới chân của người thanh niên và nói: “Tiền
này đã là của ngươi rồi, ngươi phải nhận lấy”.
Người thanh niên lại
một lần nữa nhìn người ngạo mạn rồi cúi người thật sâu xuống cám ơn người ngạo
mạn và nói: “Thưa ngài, cảm ơn sự giúp đỡ của ngài, vừa rồi tiền của ngài
rơi xuống mặt đất, tôi đã cúi người xuống nhặt lên, bây giờ tiền của tôi rơi xuống
mặt đất, xin phiền ngài cũng nhặt lên giúp tôi”.
Người ngạo mạn
kinh ngạc trước hành vi của người thanh niên, nhưng cuối cùng cũng nhặt những đồng
tiền trên mặt đất bỏ vào hộp đàn của người thanh niên, rồi bước đi với bộ mặt
xám xịt.
Những người vây
xung quanh đều yên lặng dùng ánh mắt chăm chú mà theo dõi người thanh niên này,
người ngạo mạn đó chính là vị giám khảo ban nãy.
Cuối cùng vị giám
khảo đó lại đưa chàng thanh niên về học tại học viện. Chàng thanh niên này
tên là Bill Sardinia.
Trong cuộc sống có
thời điểm mà chúng ta lâm vào ngưỡng thấp nhất của cuộc đời, có thể sẽ gặp phải
một số sự khinh thường vô duyên vô cớ. Khi chúng ta ở vào giây phút khó khăn
cùng cực nhất của cuộc sống, có thể gặp phải sự chà đạp nhân phẩm của người đời.
Phản kháng lại một cách gay gắt là bản năng của của chúng ta, nhưng thông thường
sẽ khiến cho hành động của những người thiếu hiểu biết, thiếu đạo đức đó càng
thêm tệ hại hơn. Chúng ta không dùng lý trí để phản kháng, mà dùng một loại tâm
thái khoan dung độ lượng để đối đãi cũng có thể bảo vệ được danh dự của mình.
Khi đó, bạn sẽ
phát hiện ra rằng, bất luận là người có dã tâm nào đi nữa, khi đứng trước chính
nghĩa thì đều không cách nào trụ vững nổi. Đôi khi “cúi xuống nhặt
lên” lại thể hiện phẩm chất vô giá của bạn! Biết “cúi xuống” mới là trưởng
thành, biết “hạ mình” mới là cao thủ.
St./.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét